Tình phụ tử trong chiếc lược ngà

*

*

Phân tích tình phụ tử thiêng liêng thân anh Sáu và bé bỏng Thu vào truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn quang quẻ Sáng


Đề: so với tình phụ tử thiêng liêng thân anh Sáu và bé Thu vào truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn quang Sáng

 

Nguyễn quang Sáng là 1 trong nhà văn viết vào thời kì kháng chiến chống Pháp. Đề tài của ông là tình cảm gia đình trong hoàn cảnh khói lửa chiến tranh. Vào đó, truyện ngắn “Chiếc lược ngà” là tác phẩm khét tiếng và thành công nhất của ông. Nổi bật trong truyện chính là tình phụ tử thiêng liêng giữa anh Sáu và nhỏ nhắn Thu.

Chiếc lược ngà – một trang bị vô tri vô giác chắc hẳn đối với khá nhiều người có lẽ rằng quá đỗi bình thường, vô vị, cơ mà đối với bé xíu Thu, sẽ là món rubi vô giá, chứa đựng tình thương êm ấm từ người thân phụ của em.

Câu chuyện nhắc về anh Sáu – một fan lính phương pháp mạng đang xa quê hương khi người con duy nhất của bản thân mình – bé nhỏ Thu – vừa new tròn một tuổi. Ngày trở về, anh chạy mang đến ôm bé sau bao ngày xa phương pháp nhưng bởi vết sẹo trên má của anh ý đã làm cho Thu hoảng sợ nên bé xíu chạy vụt đi khiến anh buồn bã, thất vọng. Mấy hôm sau, anh chỉ ở trong nhà chăm sóc, quan tâm con, hy vọng con call mình là “ba” cơ mà cô bé xíu luôn tìm biện pháp né tránh, thậm chí còn còn nói trổng cùng với anh. Đỉnh điểm, anh đã đánh Thu khi em không nghe lời làm nó giận dỗi, vứt sang nhà ngoại. Ngày anh đi, cô bé không bàng quan như trước nữa cơ mà chạy mang lại ôm chặt đem ba, hôn khắp vị trí trên người, hôn cả dấu sẹo dài. Thiết yếu bà ngoại đã hỗ trợ cô nhỏ nhắn hiểu lý do lộ diện cái sẹo đó. Em đòi bố mình một cây lược. Anh sẽ dành công sức làm một cây lược bởi ngà nhằm nguôi nỗi nhớ cùng nỗi ray rứt khi tấn công con. Nhưng mà không may, anh Sáu sẽ hy sinh trước lúc cây lược ấy đến tay Thu. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, anh không quên đưa cho bằng hữu cây lược và hy vọng anh ta trao cho nhỏ nhắn Thu. Sau này nhỏ xíu Thu biến một cô giao liên dũng cảm, giúp đoàn lính vượt qua trận ải của giặc. Xuyên suốt câu chuyện, ta rất có thể nhận thấy nhì tình cảm sâu sắc là tình cảm anh Sáu dành riêng cho bé bỏng Thu với của bé bỏng Thu dành riêng cho anh Sáu.


Đầu tiên, về tình cảm của anh Sáu dành riêng cho bé nhỏ Thu, tuy vậy anh là một người lính gan trường, gan góc nhưng vào anh luôn luôn tràn ngập tình thương con. Điều này chứng minh qua cụ thể anh “nhún chân khiêu vũ lên”, “xô” mẫu xuồng ra khi nó vẫn chưa kịp cập vào bến, “bước” gấp vàng. Các động từ mạnh mẽ thể hiện sự trẻ trung và tràn đầy năng lượng của một người lính, tình thương bé của một người thân phụ và lòng ước ao nhớ của người xa quê vừa trở về. Chiếc tình cảm ấy cùng với sự hào hứng, hoan lạc đang rực rỡ mạnh mẽ trong tâm địa đã thôi thúc anh “đưa hai tay về trước”, “chầm chậm cách tới”, “kêu: ba đây con!”,... ý muốn con sẽ mừng rỡ khi thấy mình. Hầu như lần xúc cồn như vậy, lốt sẹo dài mặt má bởi bị Tây phun lại đỏ ửng lên khiến Thu bối rối mà vứt chạy điện thoại tư vấn mẹ. Dịp này, niềm mong muốn của anh sẽ vụt tắt, chỉ còn lại nỗi đau đớn, vô vọng khi thấy viên thịt huyết mủ của bản thân mình lại sợ mình như kẻ thù. Có tín đồ cha, người chị em nào không buồn bã khi con không phân biệt mình? Có fan cha, người bà mẹ nào không đau đớn khi nhỏ xem mình là tín đồ dưng nước lã? Tưởng rằng anh sẽ vứt cuộc, tuy thế không, anh liên tiếp theo xua đuổi “hành trình đoạt được con” của mình. Thường thì khi một tín đồ xa quê nhiều năm trở về thì họ vẫn đi phía trên đi đó, mày mò nét đổi thay của quê hương, cũng tương tự đi đùa với bè bạn, nhưng xuyên ngày anh Sáu chỉ nghỉ ngơi nhà, nghịch với con, âu yếm con, vuốt ve con, mong mỏi con call mình là “ba”. Giờ đồng hồ “ba” kia dù đơn giản dễ dàng nhưng đối với anh, đó là 1 trong những sự thừa nhận thiêng liêng vô cùng. Tiếng “ba” ấy là 1 trong những tia sáng sủa rọi vào trái tim lạnh mát ngày trước của anh ý để anh bồi đắp thêm cảm xúc dạt dào anh dành cho con, cũng là 1 trong nguồn đụng lực để anh gồm thêm sức lực đương đầu với bọn giặc nhằm cho giang sơn sớm bình yên, anh vẫn sớm được về với con thơ. Nhưng bé nhỏ Thu đang không làm điều đó. Khi con nói trổng với mình, anh cũng ko giận. Chính vẻ ngây thơ, trong sáng của cô nhỏ nhắn và tình thương mênh mông của anh đã giúp anh xoa vơi cơn giận của mình. Tuy nhiên mỗi con người đều phải có giới hạn của mình, anh vẫn lỡ tay đánh con khi con bé nhất quyết cự tuyệt cảm tình của anh. đa số người đọc cho đây sẽ trách anh Sáu vày đã bạo hành nhỏ nhưng bởi sự khước từ của con gái đã làm anh mệt mỏi, chán chường, cùng cơn bộc phát khó chịu nhất thời đã làm anh không kìm chế được phiên bản thân mà làm hành vi cắn rứt lương vai trung phong như thế. Ngày anh yêu cầu đi, anh vẫn muốn được ôm hôn bé nhưng vì nỗi rụt rè khi sợ nhỏ sẽ xa lánh mình và nỗi ân hận vì lỡ tay đánh con đã chống anh lại. Anh chỉ khe khẽ nói: “Thôi! ba đi nghe con!”. Nào ngờ con bé bỏng chạy cho ôm chặt rước anh. Anh vui lắm chứ! Vui bởi vì đứa đàn bà đã nhận thấy mình trong giây phút ngắn ngủi ấy, vui vì con đã tha thứ mang đến lỗi lầm ngày trước. Cơ mà từng ấy phút đó, có đủ nhằm hai người sát bên nhau, gồm đủ nhằm hai fan hàn lắp lại sau đa số vết yêu đương lòng mà họ tạo ra mang đến nhau? Không lúc nào đủ cả! bởi vì ngoài mặt trận kia vẫn còn đó những người các bạn chờ anh quay lại, vì nước nhà đang có nhu cầu các người bộ đội can trường đề nghị anh đành lòng cần xa con. Anh hứa sẽ mua một cây lược mang lại con. Nhưng tìm không ra bây giờ? Anh quyết từ bỏ làm một chiếc cho con. Một hôm anh tìm được một dòng ngà voi, anh đã vô cùng vui vì đang không thất hẹn với đàn bà của mình. Rồi bởi sự nhẫn nại, kiên trì của một người lính và tình thương yêu của một bạn cha, anh đã tỉ mẫn cưa từng mẫu răng lược và sau cùng nó cũng khá được hoàn thành. Không hết, anh còn khắc dòng chữ: “Yêu nhớ tặng ngay Thu nhỏ của ba”. Một người thông thường sẽ chẳng khi nào làm thế, nhưng đối với anh, anh làm cho vậy để mỗi khi nhớ con, anh lại rước cây lược ra ngắm nhìn, anh đang tưởng tượng ra người con thân yêu mà hàng ngày anh ao ước ngóng. đông đảo đêm sáng trăng, anh mang cây lược chải lên mái tóc khá lốm đốm bạc của bản thân cho nó thêm bóng, nhằm một ngày như thế nào đó, khi cây lược mang lại tay nhỏ bé Thu, nó sẽ được vuốt ve sầu mái tóc quyến rũ của cô bé, giống như anh sẽ chải tóc bé mình vậy, và xong để nó tháo gỡ được phần làm sao nỗi day ngừng của anh. Nhưng ông trời thiệt biết trêu lòng người, lúc anh không kịp bộ quà tặng kèm theo món xoàn ấy cho bé thì anh vẫn hy sinh. Viên đạn phun vào ngực anh lúc ấy như một con hung thần quỷ ác cướp đi sinh mạng của anh, chiếm đi ngày quay trở lại lần sau của anh và cũng cướp mất lời hẹn mà anh đã trao với con gái mình. Anh ko thể để cho con phải thất vọng về mình, cần anh đã đưa trong bâu áo chiếc lược ấy trao đến người đồng minh thân thiết duy nhất của mình, ý muốn anh ta hãy trao tận tay mang đến đứa con gái yêu của mình như một lời thỉnh mong để con bé bỏng không lúc nào nghĩ anh vẫn thất hứa, để con nhỏ nhắn luôn nhớ mãi và tự hào về anh.

Còn về tình cảm bé bỏng Thu dành riêng cho anh Sáu, cô bé dù bao gồm hơi ngang bướng một tí dẫu vậy sau này cũng khá yệu thương tía mình. Minh chứng là khi chạm mặt ba đầu tiên tiên, con bé bỏng đã vứt chạy gọi người mẹ vì dấu sẹo trên má của anh Sáu. Hình như còn bao gồm một vì sao khác chính là do anh Sáu xa công ty khi Thu bắt đầu được một tuổi, cơ hội gặp bé chỉ xem anh là người lạ đề xuất đã hoảng sợ chạy trốn. Đó chủ yếu là bạn dạng năng trường đoản cú vệ của nhỏ người. Mọi lúc anh Sáu mong gần gũi, con nhỏ xíu lại đẩy ra, còn nói trổng với anh nữa. Đây là hậu quả đáng sợ của việc “xa mặt bí quyết lòng”. Khi con người xa nhau, cảm tình của họ cũng sẽ nhạt phai theo năm tháng, huống chi nhỏ bé Thu tự trước tới lúc này chưa lúc nào thấy bố thì làm thế nào trách con bé bỏng được? trong những khi ăn cơm, Thu hất miếng ngon anh Sáu đến làm bé bỏng bị tía đánh. Tưởng con nhỏ nhắn sẽ khóc, nhưng lại không, cô nhỏ xíu chỉ lẳng yên đặt chén cơm xuống rồi bỏ sang nhà ngoại. Phải chăng đó là bạn dạng tính táo bạo mẽ, bền chí của tín đồ dân tây nam Bộ, xuất xắc nó đang tôi luyện ý chí, khả năng của cô giao liên quả cảm sau này? Đêm hôm đó, nhờ bà ngoại bé Thu vẫn hiểu vì sao có vết sẹo ấy. Có thể đêm kia cô bé không ngủ được. Không ngủ được do ăn năn hận do đã ruồng bỏ tía mình, không ngủ được do đã láo lếu hào với những người ba mà lại mình luôn mong ghi nhớ qua phần đa tấm hình ảnh chụp chung với má, không ngủ được vì đã từ ý sang công ty ngoại làm bố lo lắng. Con nhỏ xíu muốn được xin lỗi ba, nhưng lời xin lỗi ấy khó khăn thốt ra được vì tất cả một rào cản quá lớn giữa hai cha con. Sáng hôm sau, ba Thu bắt buộc đi, con bé nhỏ buồn lắm nhưng làm sao nói đến mọi người hiểu nên có thể “đứng vào góc nhà”, “đứng tựa cửa”, “nhìn mọi bạn vây quanh cha nó”. Đến lúc anh Sáu đi, trong khi có một cái gì đấy thôi thúc nó làm nó kêu công bố “Ba...a...a...ba!” thật to, thật vang. Giờ đồng hồ “ba” ấy đã phá vỡ khoảng cách giữa hai người, mang lại hai fan thêm thời gian để gần gũi nhau. Tiếng “ba” ấy như một mẫu dung nham âm thầm lặng lẽ dâng trào trong tâm địa núi lửa, đến một lúc gì đấy sẽ phun trào, phá vỡ sự tĩnh lặng của phong cảnh xung quanh. Thu leo lên trên người ba, ôm hôn thắm thiết, hôn cả vết sẹo dài, vốn là nguồn cơn của sự hờ hững của hai bố con. Đến bấy giờ, nhỏ xíu chỉ hy vọng được ôm bố mãi, ôm cái hình hài này, nhằm nguôi nỗi nhớ các lần nghĩ về đều tấm hình ảnh kia. Nhưng bởi sự thúc giục của má với ngoại, con bé xíu chỉ nói một câu ngắn ngủi: “Ba về! cha mua cho nhỏ một cây lược nghe ba!”. Rồi cô nhỏ xíu từ trường đoản cú tuột xuống. Mẫu lược nhưng cô bé xíu đòi cha ấy không phải là bài toán đòi quà thông thường của con trẻ nhỏ, mà đó là đòi sự thương yêu, yêu thương ba dành cho mình trước đó để cô bé bỏng khỏi phần hối hận vì tội lỗi ngày trước của mình. Cố gắng nhưng, bé nhỏ Thu ngạc nhiên rằng, chỉ có cây lược trở về với bé còn bố của nhỏ xíu đã ra đi mãi mãi. Thử hỏi cô bé nhỏ có ảm đạm không? nhỏ xíu buồn lắm chứ. Bi lụy vì đang không chuộc lỗi được với tía mình, bi đát vì cái hình hài nóng ấp ngày nào mình chỉ được ôm hôn một đợt giờ đang rời xa bản thân mãi mãi. Tuy vậy với sự trẻ khỏe của mình, nhỏ xíu Thu trở thành một cô giao liên dũng cảm để kế thừa đức tính xuất sắc đẹp từ người bố của em.

Với diễn biến đơn giản tuy vậy đầy bất ngờ, hấp dẫn, cùng với việc xây dựng tình huống éo le: vệt sẹo chia cắt tình cảm cha con với nghệ thuật biểu đạt tâm lí nhân vật nhiều mẫu mã qua hành động, cử chỉ, lời nói, Nguyễn quang Sáng đã khắc họa một câu chuyện cảm cồn về tình phụ tử nhằm rồi mỗi độc giả khi vội lại câu chuyện, họ sẽ trở phải yêu thương tía mình những hơn, rộng rộng là yêu doanh gia đình, hưởng trọn ứng quý giá nhân văn xuất sắc đẹp mà mẩu chuyện mang lại.

Qua đó, ta thấy rằng tình phụ tử thân anh Sáu và nhỏ xíu Thu là cực kì thiêng liêng trong hoàn cảnh khói đạn chiến tranh. Mặc dù giữa họ có không ít hiểu lầm, trắc trở tuy nhiên với tình dịu dàng của mình, họ đã hóa giải nó, đổi thay nó thành tình thương để bồi đắp thêm cảm xúc thắm thiết giữa hai phụ vương con.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.