12 Bài Văn Tả Mẹ Của Em Ngắn, Văn Tả Người Lớp 6

Tuyển lựa chọn những bài văn hay chủ đề Bài văn tả bà mẹ lớp 6 dài cùng hay nhất. Những bài văn mẫu mã được biên soạn, tổng hợp chi tiết, đầy đủ từ các bài viết hay, xuất sắc nhất của các bạn học sinh trên cả nước. Mời các em cùng xem thêm nhé! 

Bài văn tả bà mẹ lớp 6 - bài xích mẫu 1

Có lẽ khi còn nhỏ ai ai cũng được nghe câu hát ru, hay phần đông vần thơ: “ bé dù lớn vẫn chính là con của mẹ. Đi không còn đời lòng mẹ vẫn theo con”. Cùng trong bài bác văn này, em sẽ kể về fan mẹ tuyệt vời và hoàn hảo nhất của em – tín đồ mẹ luôn luôn yêu thương con mình bởi cả cuộc đời.

Mẹ em năm nay đã ngoài ba mươi tuổi, nước domain authority mẹ không hề được white trẻo nữa mà đã ngăm ngăm đen vì vất vả chăm sóc chúng em. Bà bầu có mái tóc đen dài đến ngang sườn lưng và luôn luôn được búi nhỏ gọn ở đằng sau. Hàm răng đều, trắng bóng và luôn luôn nở niềm vui mỗi khi gồm điều gì làm bà bầu vui. Bà bầu em không tốt lắm, tương đối gầy, dáng vẻ đi rất nhanh nhẹn.

Mẹ lúc nào thì cũng tất bật với công việc nào là đi chợ, câu hỏi nhà, đi làm…nhưng người mẹ không bao giờ kêu vất vả giỏi mệt mỏi. Mang dù mắc nhưng mẹ vẫn dành thời hạn cho những con. Bà mẹ dạy em học, dạy làm những các bước nhà, bà bầu chỉ bảo tận tình ngay từ các công việc nhỏ nhất, bà bầu bảo đề nghị học tính cảnh giác ngay từ đều công việc nhỏ tuổi trở đi thì sau này những việc to hơn mới hoàn toàn có thể làm giỏi được. Em luôn nhớ lời khuyên của bà mẹ và nỗ lực làm thật tốt.

Em lưu giữ mãi ngày em bắt đầu vào lớp Một mẹ đưa em cho trường, trước hôm đó bà bầu đã gửi em đi thăm trường, đêm ngủ người mẹ động viên khuyến khích để ko bị ngạc nhiên những ngày đầu đi học. Rồi khi biết em viết chữ thủ công trái, người mẹ kiên trì từng ngày một luyện viết tay nên cho em. Chị em cầm tay em nắn nót từng chữ, uốn nắn nắn từng nét để bây chừ em có thể đi thi vở sạch sẽ chữ rất đẹp của trường cùng đạt giải, toàn bộ là nhờ vào mẹ.

Em nhớ một lần em vẫn tồn tại nhỏ, hôm đó những lớp học được về sớm. Em đứng đợi mẹ ở cổng trường thì bao gồm một bạn gần công ty rủ em đi dạo về vày trường cách nhà cũng không xa lắm. Như thường lệ, đúng giờ chảy học bà bầu đến đón thì thấy những lớp sẽ về hết.

Mẹ nôn nóng hỏi bác bảo đảm an toàn có thấy đứa trẻ nào hóng ở cổng ngôi trường không dẫu vậy bác đảm bảo an toàn bảo ko có. Người mẹ hốt hoảng đi tìm em, điện thoại tư vấn điện cho bố xem cha có đi đón em không nhưng tía vẫn đang làm cho mà. Khỏi phải nói, mẹ lo lắng đến như vậy nào. Mẹ đi tìm khắp những con đường, nơi mà người mẹ hay đưa em đi dạo nhưng hồ hết không thấy. Chỉ mang đến lúc bố đi làm việc về thấy em ở nhà rồi điện thoại tư vấn điện cho mẹ. Người mẹ về nhà trong triệu chứng mệt mỏi. Hôm nay em vẫn không biết mình đã gây ra truyện gì nên vẫn ngồi im. Rồi bà mẹ đánh em, đấy là lần trước tiên mẹ tiến công em, em khóc và chị em cũng khóc.

Em còn nhỏ quá nên không biết gì chỉ trách mẹ sao lại tấn công mình. Sau này to hơn một chút new biết chị em đánh em chỉ vì người mẹ quá lo ngại cho em, tiến công em bởi vì em dường như không nghe lời của mẹ. Đến tận hiện nay em vẫn không thể quên được lần bị bà mẹ đánh ấy. Bà mẹ à! bé xin lỗi nhé. Thời gian đó bé chưa hiểu để nói xin lỗi mẹ.

Cô giáo em nói: “ Trong tất cả các kì quan thì trái tim người bà bầu là kì quan vĩ đại nhất”. Em sẽ cố gắng học tập thật xuất sắc để mẹ luôn luôn cười mẹ nhé. Chị em à! nhỏ yêu mẹ.

*

Bài văn tả chị em lớp 6 - bài xích mẫu 2


"Xa chị em mười năm đi mọi nước

Trăm quê không dễ thực quê nhà

Sáng nay mới thực về quê nhỉ

Bóng bà mẹ già ai giống người mẹ ta?"

Cuộc đời của mỗi bé người không có gì đáng quý rộng tình dịu dàng của mẹ. Mẹ là người dân có công sinh thành, nuôi dưỡng ta thành người. Tôi cũng có một người mẹ, người quan trọng nhất trên đời.

" niềm hạnh phúc của bé là được chú ý thấy nụ cười của bà bầu mỗi ngày" . Có lẽ vậy, là một trong những người nhỏ tôi luôn mong ý muốn mẹ tôi được hạnh phúc và vui vẻ do một đời người mẹ đã bởi tôi mà vất vả gian lao. Năm nay mẹ tôi đã xung quanh 40 tuổi, không xinh đẹp, trẻ trung nhưng ở bà bầu tôi cảm giác được sự vơi dàng, đảm trách của một người thanh nữ vì gia đình. Bà bầu tôi gồm nước da khá trắng, mái tóc black uốn xoăn sóng ở phần đuôi trông rất dập dềnh và ưa nhìn. Mái tóc đen phủ điệu đà xuống khuôn phương diện tròn phúc hậu, lưa thưa vài lọn tóc trên trán cao của mẹ. Đôi mắt bà bầu rất đen, đen lấp lánh như vị tinh tú tuy đuôi mắt đã mở ra những vết tích của mon năm khó nhọc tuy vậy nó không thể che phủ đi sự tối ưu và cấp tốc nhẹn của mẹ. Mẹ tôi khéo léo lắm, từ bé tôi được nghe bà đề cập về tuổi thơ của mẹ, thời còn đói nghèo, bà bầu tôi vừa tới trường vừa đi làm phụ giúp bà nước ngoài tôi trang trải cuộc sống. Bà mẹ hay thêu phần lớn tấm khăn để bày bán ngoài chợ, trộn vài ấm trà giúp ngoại chào bán nước. Năm tháng nặng nề nhọc gian khổ ấy vậy đã khiến mẹ tôi trưởng thành và chín chắn hơn. Bố mẹ có tôi, và nuôi tôi khôn lớn nhường này.

Tôi biết hầu hết gì mình có được ngày lúc này là nhờ phần đông giọt mồ hôi của cha, đa số khó nhọc của mẹ. Chị em tôi là giáo viên dạy cấp 2, thường xuyên rất bận rộn với những bài giảng trên lớp, các trang giáo án dở dang cơ mà không vì vậy mà mẹ không chăm sóc cho tôi chu đáo. Ngày ngày dù bận cho mấy người mẹ vẫn dạy tôi học bài bác mỗi tối. Tôi cực kỳ thích nghe người mẹ tôi nói về đầy đủ câu truyện thời kháng chiến chống Mỹ, Pháp, thời của các cô, những anh bạn teen ra tiền tuyến gan dạ và xứng đáng tự hào biết bao. Bà mẹ kể mang đến tôi về câu chuyện cổ nước mình, đậm đà mà sâu sa, kể mang đến tôi về đông đảo cánh cò cất cánh lả cất cánh la, bay khắp giải đất việt nam thân thương. Mẹ cũng là người nuôi dưỡng chổ chính giữa hồn đam mê văn chương của tôi, mang đến tôi hầu hết cảm xúc, gần như trải nghiệm nhưng tôi trước đó chưa từng có. Mẹ chịu bao vất vả mỗi đêm khi tôi đang chìm vào giấc ngủ, đèn bàn thao tác của mẹ tôi lại sáng, bà bầu miệt mài với số đông trang giáo án cho bài xích giảng xuất xắc và lôi cuốn học sinh. Tôi biết chị em đang nỗ lực hết mình để triển khai tròn trách nhiệm của một người đàn bà gia đình, vừa ngừng tốt mục đích của một nhà giáo tận tuỵ bắt buộc tôi thương chị em và yêu bà mẹ nhiều lắm.

Năm tháng cứ qua đi, tôi ngày một trưởng thành và chững chàng hơn do sự khuyên bảo của mẹ. Cũng có nhiều khi tôi phạm nên những sai lạc trong cuộc sống. Khi đó tôi lo ngại và trường đoản cú trách bản thân bản thân lắm nhưng mà mẹ luôn luôn cười hiền từ và bảo tôi rằng:" bên trên đời không có thứ gì là viên mãn cùng hoàn hảo, đến bức tượng của vị thần Hy Lạp được tạc tinh xảo còn có những lốt rạn nữa là chúng ta, đều con fan bình thường. Nhỏ còn nhỏ, cuộc đời cho phép con phạm sai trái và mang lại con thời cơ sửa sai". Dịp ấy, tôi như có thêm hễ lực để phấn đấu, vươn lên.

Mẹ là người quan trọng nhất so với tôi mặc dù hiện tại hay tương lai, dù tôi có cứng cáp thì cùng với mẹ, tôi luôn là đứa trẻ buộc phải đôi cánh chở che.

Bài văn tả bà mẹ lớp 6 - bài xích mẫu 3


Ngày còn nhỏ, tôi luôn ước bà mẹ mình là một trong những cô giáo. Tôi mong mỏi một lần được trải xúc cảm có bà mẹ là giáo viên, được hãnh diện với các bạn trong lớp. Nhưng lại càng lớn, tôi càng yêu bà bầu hơn, dù người mẹ chỉ là 1 trong nông dân bình thường.

Mẹ tôi xung quanh năm lam lũ, vất vả, lúc nào cũng tất bật. Bởi vì vậy, dù mới hơn cha mươi tuổi tuy nhiên trông bà bầu như già hơn tuổi siêu nhiều. Khu vực khóe mắt chị em đã hằn rất nhiều vết chân chim tuy vậy vẫn không có tác dụng mờ đi hai con mắt sáng với ánh mắt hiền hòa. Mỗi lần bạn bè tôi mắc lỗi, đôi mắt ấy lại nhìn shop chúng tôi đầy nghiêm khắc. Với cũng đôi mắt ấy đang thức white bao đêm mỗi lần tôi bị ốm. Lúc nào cũng vậy, luôn là tình thương đong đầy dành riêng cho chúng tôi. Đôi mắt ấy cũng chính là thứ tốt nhất tôi được thừa kế từ mẹ. Các lần có người khen tôi có đôi mắt giống mẹ, tôi cảm giác vô thuộc tự hào, hãnh diện. Tôi là con gái của người mẹ mà! Trên da mặt mẹ còn có khá nhiều vết nám. Đó là lốt ấn của bao ngày dãi nắng dầm mưa. Nghe ngoại kể, ngày trẻ, da bà mẹ đẹp lắm, má lúc nào thì cũng trắng hồng. Tôi cảm thấy đáng tiếc vô cùng bởi vì tôi lại giống bố ở làn da ngăm ngăm. Nhưng cái mà mẹ luôn luôn tự hào nhất, chăm chút nhất về phiên bản thân lại là mái tóc. Mặc dù vất vả từ ngày nhỏ dại nhưng mái tóc của mẹ hình như không tất cả tuổi. Nó nhiều năm đen, óng mượt, mà ngay tất cả những đàn bà cũng buộc phải mơ ước. Tôi siêu thích ngắm mẹ hong tóc, nắng ập vào mái tóc mẹ, khiêu vũ nhót, lung linh. Mùi thơm hoa bòng cứ phảng phất, thơm nồng. Dáng fan của mẹ nhỏ tuổi bé nhưng cấp tốc nhẹn, hoạt bát. Dịp nào mẹ bước đi cũng cấp vã, thoăn thoắt. Mọi tín đồ thường nói bà bầu có dáng đi vất vả. Thì cũng buộc phải thôi, vì bố đi dạo đội xa nhà, một mình mẹ âu yếm ông bà nội, nuôi nấng đồng đội chúng tôi. Bao trọng trách dồn lên đôi vai bé nhỏ tuổi của mẹ, bao nhiêu quá trình để chăm lo gia đình khiến cho mẹ thiết yếu thong thả, khoan thai. Nhị bàn tay của mẹ ốm gầy, xương xương. Nhưng với tôi nó đẹp như bàn tay cô giáo. Đôi bàn tay ấy sẽ lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ, ủ ấp tôi lúc tôi còn ẵm ngửa, dắt tôi đi những bước chập chững đầu tiên.

Mẹ tôi nạp năng lượng mặc cũng khá giản dị. Bao nhiêu năm rồi, vẫn những chiếc áo bà cha đã tô màu. Bà bầu thường đùa rằng mặc như vậy vừa thoải mái, vừa đẹp. Chỉ bao giờ có dịp quánh biệt, người mẹ mới mặc các chiếc áo mới bố mua tặng ngay mỗi dịp về thăm nhà. Ngày nào thì cũng vậy, mẹ luôn luôn là tín đồ dậy sớm nhất nhà. Mẹ chuẩn bị bữa sáng cho đồng đội tôi, mang đến lợn gà ăn uống và dọn công ty cửa. Mẹ âu yếm cho công ty chúng tôi từng li từng tí. Dù mắc đến đâu, từng buổi tối, bà mẹ vẫn dành thời gian để kèm bằng hữu tôi học bài. Mẹ chính là cô giáo quan trọng của bọn chúng tôi. Bà mẹ còn dạy shop chúng tôi cách đối xử trong cuộc sống, dạy cửa hàng chúng tôi những bài bác đồng dao mà bà mẹ còn lưu giữ được.

Mẹ cứ lặng lẽ đi bên cuộc đời của tôi với anh tôi. Tôi bự lên trong tình cảm thương bao la của mẹ. Trong câu hát mẹ ru tôi, tất cả nước mắt của sự yêu thương với hi vọng. Tôi cấp thiết nói không còn được tình yêu dành riêng cho mẹ. Chỉ biết rằng mình phải nỗ lực thật nhiều để bà bầu vui.

Bài văn tả mẹ lớp 6 - bài bác mẫu 4

“Riêng phương diện trời chỉ gồm một mà lại thôi. Và bà bầu em chỉ có một trên đời”. Nhạc điệu của câu hát chứa lên khiến lòng em không khỏi bồi hồi, xao xuyến suy nghĩ về tín đồ mẹ mến yêu của mình. Trong gia đình, tín đồ mà em thương yêu nhất đó chính là mẹ em, tín đồ giữ hơi nóng hạnh phúc, cùng tình yêu thương cho tất cả gia đình. Em yêu mẹ của em biết chừng nào!

Mẹ em năm nay đã ngoài tía mươi tuổi. Bà bầu có một thân hình nhỏ dại nhưng cao ráo. Người mẹ em có một khuôn mặt trái xoan vô cùng hiền hậu và phúc hậu. Gương mặt mẹ em đã có khá nhiều chân chim, do thời gian và mưa nắng dãi dầu, cũng một trong những phần là bởi sự vất vả mưu sinh cho cuộc sống đời thường của mái ấm gia đình em. Mái tóc mẹ em black mượt với được để dài, thời gian nào cũng được mẹ em búi hoặc buộc một phương pháp vô thuộc gọn gàng. Mái tóc người mẹ em lúc nào thì cũng thoang thoảng mùi đinh hương, tình nhân kết. Do mẹ em là một trong người đàn bà sống khá truyền thống lâu đời nên bà bầu không tốt dùng những loại dầu gội đầu hiện nay đại. Bàn tay mẹ gầy gầy xương xương, dẫu vậy chính đôi tay lại ngày hôm qua ngày, tháng qua tháng quan tâm cho em từng bữa ăn tới giấc ngủ. Em mê thích nhất là ngắm nhìn nụ cười của mẹ. Niềm vui tỏa rạng như ánh bình minh, nhìn bà bầu cười cơ mà lúc nào trong lòng em cũng cảm giác vô cùng hạnh phúc.

Mẹ em lúc nào thì cũng yêu mến và chăm sóc cho gia đình em hết sức chu đáo. Đôi bàn tay bé gầy xương xương của em, sớm nào cũng sẵn sàng những bữa ăn giàu hóa học dinh dưỡng, đủ năng lượng cho một người làm việc và tiếp thu kiến thức của cha con em. Mẹ là tín đồ vun vén, chăm sóc cho từng bữa ăn tới giấc ngủ, giữ lại gìn hạnh phúc cho mái nóng gia đình. Mẹ tuy nhân từ nhưng cũng rất nghiêm xung khắc trong giáo dục đào tạo con cái. Chị em không khi nào nuông chiều con cái quá mức cần thiết mà luôn dạy, chỉ bảo cho em những bài xích học về phong thái cư xử, về đạo lý làm người.

Mẹ là tín đồ mà em yêu thích và kính trọng nhất. Em hẹn sẽ cố gắng chăm ngoan học xuất sắc để mẹ luôn luôn vui vẻ không khi nào phải phiền lòng, khổ cực vì con cái.

Bài văn tả người mẹ lớp 6 - bài mẫu 5

“Đêm nay con ngủ giấc trònMẹ là ngọn gió của con suốt đời.”

Trong cuộc đời này, gồm ai lại không được bự lên trong vòng tay của mẹ, được nghe giờ ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại ko dược chìm vào giấc mơ trong gió non tay người mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc sống này, bao gồm ai yêu con bởi mẹ, tất cả ai suốt thời gian sống vì con giống mẹ, gồm ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng nhỏ như mẹ.

Với tôi cũng vậy, chị em là người cân nhắc tôi nhất cùng cũng là tín đồ mà tôi thương yêu và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn hay nghĩ rằng bà bầu tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn phương diện tròn phúc hậu hay hai con mắt long lanh… mà bà bầu chỉ có khuôn mặt nhỏ gò, rám nắng, vấng trán cao, phần đa nếp nhăn của dòng tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những đàn bà khác ở loại vẻ đẹp nhất trí tuệ. Đúng vậy, chị em tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cưng cửng vị của một fan lãnh đạo, người nào cũng nghĩ bà mẹ là fan lạnh lùng, nghiêm khắc. Có những lúc tôi cũng nghĩ vậy. Tuy vậy khi ngồi mặt mẹ, bàn tay mẹ chăm lo vuốt tóc tôi, mọi ý tưởng tan đổi mới hết. Tôi tất cả cả giác lâng lâng, xao xuyến khó khăn tả, cảm giác như chưa lúc nào tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Hình như một cái yêu thương mãnh liệt qua bàn tay người mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, song môi trìu mến, qua niềm vui ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. Tình yêu ấy chỉ khi người ta ngay gần bên bà mẹ lâu rồi mói cảm xúc đuợc thôi. Từ bé dại đến lớn, tôi chào đón tình yêu vô hạn của bà bầu như một ân huệ, một điều đương nhiên.

Trong nhỏ mắt một đứa trẻ, bà bầu sinh ra là để chăm sóc con. Chưa khi nào tôi tư đặt câu hỏi: lý do mẹ đồng ý hy sinh vô điều kiện vì con? . Chị em tốt, cực tốt với tôi nhưng có những lúc tôi nghĩ chị em thật thừa đáng, thật… ác. Đã bao lần, bà bầu mắng tôi, tôi sẽ khóc. Khóc do uất ức, đắng cay chứ đâu khóc vì ân hận hận. Rồi cho tới một lần… Tôi đi học về, thấy chị em đang gọi trộm nhật cam kết của mình. Tôi tức lắm, giằng tức thì cuốn nhật cam kết từ tay người mẹ và hét to:“ Sao chị em quá đáng thế! Đây là kín đáo của con, mẹ không có quyền cồn vào. Bà bầu ác lắm, bé không cần bà bầu nữa! ” Cứ tưởng, tôi đang ăn một chiếc tát đau điếng. Nhưng lại không bà mẹ chỉ yên người, hai lô má tái nhợt, Khóe đôi mắt rưng rưng. Có gì đấy khiến tôi không dám nhìn trực tiếp vào đôi mắt mẹ.

Tôi chạy gấp vào phòng, khóa cửa ngõ mặc cho tía cứ điện thoại tư vấn mãi sống ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Bao gồm cái cảm giác thiếu vắng, tiếc nuối mà tôi không sao tránh được. Tôi vẫn tự yên ủi mình bằng cách tôi đang sống trong một nạm giới không tồn tại mẹ, chưa hẳn học hành, sẽ khá hạnh phúc. Nhưng mà đó đâu tủ đầy dược cái không gian trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận hận? phù hợp tôi đã thèm khát yêu thương? …

Suy nghĩ miên man có tác dụng tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm giác như có một bàn tay nóng áp, khẽ đụng vào tóc tôi, kéo chăn mang lại tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm xúc ngọt ngào đầy yêu thương thương. Tôi say sưa trong giây phút dịu dàng ấy, thế nhắm ép mắt do sợ nếu như mở mắt, xúc cảm đó sẽ cất cánh mất, xa mãi vào hỏng vô với trước đôi mắt ta chỉ với một không gian thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy tòa nhà sao nhưng mà u bi thiết thế. Bao gồm cái nào đấy thiếu đi. Sáng sủa đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không có cơm white như đầy đủ ngày. Tôi tiến công bạo, hỏi bố xem chị em đã đi đâu. Cha tôi bảo người mẹ bị bệnh, đề xuất nằm viện một tuần liền. Cảm hứng buồn tủi đã bao che lên chiếc khối óc bé bé dại của tôi. Người mẹ nằm viện rồi ai vẫn nấu cơm, ai giặt giũ, ai trọng tâm sự với tôi? Tôi hối hận hận quá, chỉ bởi vì nóng giận quá nhưng mà đã làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà bé dại này. Trên tôi mà người mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi cực kỳ buồn. Thành tựu thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải nạp năng lượng cơm ngoài, không có mẹ thì đem ai nấu hồ hết món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế mọi món rau củ luộc, làm thịt hầm của bà bầu quá luôn.

Sau một tuần, bà bầu về nhà, tôi là fan ra đón người mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Người mẹ khóc, nói: “ mẹ xin lỗi con, mẹ không nên xem kín của con. Nhỏ … nhỏ tha thứ mang lại mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước đôi mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ ước ao nói: “ Mẹ ơi lỗi trên con, tại nhỏ hư, tất cả tại bé mà thôi. ” . Nhưng lại sao mọi lời ấy khó kể đến thế. Tôi đang ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau chiếc tuần ấy tôi bắt đầu thấy mẹ đặc biệt đến nhịn nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với công việc mà sao bà bầu như gồm phép thần. Sáng sớm, lúc còn tối trời, bà bầu đã lo cơm trắng nước cho cha con. Rồi buổi tối về, người mẹ lại nấu từng nào món ngon ơi là ngon. đầy đủ món nạp năng lượng ấy nào cần cao lịch sự gì đâu. Chỉ cần bữa cơm dân dã thôi nhưng cất chan mẫu niềm yêu thương tương vô hạn của mẹ. Tía con tôi tựa như các chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Phần lớn bữa nào không tồn tại mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Người mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… bài toán nào cũng chịu khó hết. Chị em đã mang đến tôi tất cả nhưng tôi chưa báo ân được gì mang đến mẹ. Bao gồm cả những lời ngọt ngào tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi è cổ trọc, lấy hết dũng mãnh để nói với chị em nhưng rồi lại thôi, chỉ ước ao nói rằng: bà bầu ơi, bây chừ con bự rồi, con bắt đầu thấy yêu mẹ, cần bà bầu biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, chị em nghiêm khắc kể nhở, con không hề giận dỗi nữa, nhỏ chỉ cúi đầu dìm lỗi và hứa đã không khi nào phạm yêu cầu nữa. Khi bé vui xuất xắc buồn, con đều nói với bà bầu để được bà bầu vỗ về share bằng bàn tay âu yếm, hai con mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là chị em của con mà là bạn, là chị… là toàn bộ của con. Nhỏ lớn lên rồi mới thấy bản thân thật hạnh phúc khi có người mẹ ở mặt để uốn nắn nắn, nói nhở. Có người mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn bên cửa, nấu ăn cho gia đình.

Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế nhưng mà chưa khi nào mẹ đòi nhỏ trả công. Bà bầu là người mẹ tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất, cừ khôi nhất, lớn tưởng nhất. Đi trong cả đời này có ai bằng chị em đâu. Tất cả ai chuẩn bị sẵn sàng che chở đến con bất cứ lúc nào. Ôi người mẹ yêu của con! giá bán như nhỏ đủ dũng mãnh để nói lên ba tiếng: “ nhỏ yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, nhỏ chỉ thướt tha ủy mỵ chứ đâu được nghiêm ngặt như mẹ. Con viết mọi lời này, chiếc này ước ao mẹ đọc lòng nhỏ hơn. Chị em đừng nghĩ có khi bé chống đối lại bà bầu là vì bé không ưng ý mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi gồm mẹ, bi thiết khi mẹ gặp điều ko may. Chị em là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ sống thọ sống nhằm yêu con, chăm lo con, an ủi con, bảo ban con cùng để nhỏ được quan tâm đến mẹ, yêu thương thương mẹ trọn đời. Tình mẫu mã tử là cảm xúc thiêng liêng độc nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con fan trưởng thành, dạy dỗ bao con tín đồ khôn lớn. Chính chị em là nguời đã đem lại cho con thứ tình yêu ấy. Vị vậy, con luôn luôn yêu yêu đương mẹ, ước ao được mập nhanh nhằm phụng dưỡng mẹ. Cùng con mong nói với mẹ rằng: “ nhỏ dù lớn vẫn luôn là con mẹ. Đi suốt cả quảng đời lòng người mẹ vẫn theo con.”

---/---

Như vậy Top lời giải đang trình bày chấm dứt bài văn mẫu Bài văn tả bà bầu lớp 6 dài và hay nhất. Hy vọng sẽ giúp đỡ ích các em trong quá trình làm bài bác và ôn luyện thuộc tác phẩm. Chúc những em học giỏi môn Văn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.