Mẹ việt nam anh hùng sáng chói

"Ba lần tiễn nhỏ đi, nhị lần khóc thầm lặng lẽ. Các anh ko về, mình chị em lặng im”... Câu hát trong bài xích “Đất nước” của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn phần nào tương khắc họa được niềm tự hào, sự hy sinh của những Bà mẹ Việt Nam hero (VNAH) dành cho quê hương, khu đất nước. Sau sát 50 năm hòa bình, hậu quả của chiến tranh đã dần được xung khắc phục, nhưng lại vết yêu thương lòng của những người mẹ, người vợ có chồng, con hy sinh cho non nước vẫn chưa hề nguôi ngoai...

*

Mẹ VNAH Lê Thị Miến, thôn Vân tô (Triệu Sơn) viếng mộ con trai tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Triệu Sơn.

Giữa mùa tri ân, shop chúng tôi tìm trở về bên cạnh Mẹ VNAH Nguyễn Thị Thông, ngơi nghỉ xã trường Trung (Nông Cống). Ở tuổi 90, giờ đồng hồ mẹ không còn nghe được rõ, chuyện ngày trước bao gồm đoạn ghi nhớ đoạn quên, nhưng lẹo nối câu chuyện, cửa hàng chúng tôi phần nào đọc được mẹ ao ước nói gì. Cả cuộc đời mẹ gắn với sự nghiệp bí quyết mạng của quê hương, đất nước, ck đi lính chống Pháp, bà bầu ở nhà một mình nuôi con. Khi tổ quốc kháng chiến phòng Mỹ, mẹ lại khích lệ 5 người con xuất xứ nhập ngũ. Nỗ lực rồi 2 người đàn ông của chị em là liệt sĩ Nguyễn Bá Cường đã quyết tử trên chiến trường miền nam giới năm 1968 (hiện vẫn chưa tìm thấy hài cốt) và liệt sĩ Nguyễn Bá Hoa quyết tử khi làm trọng trách quốc tế tại chiến trường Campuchia năm 1981. Hai tín đồ con dị kì noi gương những anh trai mình liên tục lên mặt đường nhập ngũ đảm bảo an toàn biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Ở vùng quê chiêm trũng, chưa mưa đã lụt, chưa nắng vẫn hạn, bà bầu Thông đã làm qua mọi tháng ngày gian truân, túng bấn khi hạt thóc, củ khoai còn thiếu thốn, thì những con của bà mẹ đã khoác tía lô lên đường. Chị em vẫn nhớ đáng nhớ năm ấy, khi nghe tới tin đơn vị đóng quân ở ngay gần nhà, mẹ gặt lúa mang về nấu một nồi cơm trắng to để mang lên thăm con trai, hi vọng những cố cơm gạo new sẽ ủ ấm lòng nhỏ và anh em nhưng lần đó bà mẹ không gặp mặt được con. Rồi 2 bạn con của bà bầu cũng theo thứ tự hy sinh, không để lại di hình ảnh hay lá thư nào.

Mỗi lần nhắc đến anh Cường, anh Hoa, bà bầu Thông hết sức đỗi trường đoản cú hào tuy vậy cũng rất nhiều lần mắt bà bầu rưng rưng, giọng lạc đi bởi vì xúc động: các con của mẹ đã quyết tử vì sự nghiệp xuất bản và bảo đảm Tổ quốc khi new tuổi song mươi. Tuy các anh ko ở bên chăm lo mẹ, nhưng người mẹ vẫn luôn nhận được sự thân mật của Đảng, đơn vị nước, sự phân tách sẻ, thăm hỏi thường xuyên của bà bé lối xóm, của núm hệ con trẻ hôm nay..., kia là thú vui lớn nhất với chị em Thông.

Chia tay bà bầu Thông, cửa hàng chúng tôi tìm về gặp gỡ Mẹ VNAH Lê Thị Miến, làng mạc 8, làng Vân sơn (Triệu Sơn) để nghe người mẹ kể về đầy đủ ký ức hào hùng một thời “khói lửa”. Ở tuổi 95 nhưng người mẹ Miến vẫn còn minh mẫn. Sau bát trà mời khách, mẹ rưng rưng nước mắt lúc nhớ về những con. Đất nước giải phóng đã gần 50 năm nhưng chị em vẫn ngồi đó đằng đẵng chờ đợi, dù biết rằng hai người đàn ông là liệt sĩ Lê Văn Nhạn với liệt sĩ Lê Văn Yến sẽ mãi mãi chẳng trở về. Một mình mẹ lặng lẽ âm thầm suốt bao năm qua, ra ngóng, vào trông, đôi mắt đã cạn khô dòng lệ vì chưng thương nhớ. Chị em nhớ hồi đó người anh đi trước 18 tuổi, còn tín đồ em đi sau new tròn 15, ra đi rồi ko về nữa. Fan em hy sinh trước, rồi mang lại giấy báo tử của người anh, có nỗi đau nào xé lòng hơn khi chỉ trong 3 ngày mẹ nhận về 2 giấy báo tử của hai bạn con. Người mẹ chia sẻ: cuộc đời mẹ vẫn chịu các đau thương, mất mát đề nghị hiểu được chiếc giá của hòa bình, của đoàn tụ; còn những hy sinh và mất mát của riêng biệt mình, bà bầu xem đó là nhiệm vụ và nghĩa vụ của mỗi người dân nước ta trong lúc tổ quốc đang cần. Mẹ sẵn sàng chuẩn bị chịu đựng tất cả, hy sinh tất cả, người mẹ không đòi hỏi gì đến riêng mình, chỉ với mong ước bình dị là bé cháu thành người, mãi mãi trung thành với chủ với Tổ quốc, hiếu hạnh với Nhân dân.

Mẹ VNAH Hoàng Thị Vạy, sinh sống thôn Phong Cốc, thôn Xuân Minh (Thọ Xuân) đã bao đêm không tròn giấc ngủ do thương nhớ nhị người nam nhi là liệt sĩ Nguyễn Văn Tuyển và liệt sĩ Nguyễn Văn Thành, những anh hy sinh ở chiến trường miền Nam tới nay vẫn chưa tìm kiếm được hài cốt. Mẹ thường mơ thấy nhì anh vào giấc ngủ chợp chờn và thức dậy dâng hương để yên ủi chính bản thân và yên ủi vong linh những người con đã hy sinh vì nước. “Hai con hy sinh ở Bình Định, những anh chỉ còn hồn chứ không thể xác, hai bạn bè cùng một chiến trường, anh vào trước, rồi mang đến em sau. Chả đứa như thế nào viết được lá thư về cho mẹ, bọn chúng nó đi là đi luôn không trở về. Báo tử thằng Thành trước, thằng tuyển sau... Phải bao gồm người hy sinh thì tổ quốc mới độc lập được, điều đó tôi khôn xiết hiểu. Nhưng đôi lúc thấy tủi thân, bé nhà bọn họ đi rồi trở về có con, có cháu, tất cả chắt, còn nhỏ mình đi mãi ko trở về. Thôi thì nhì đứa, một đứa ra đi thì một đứa về bên với mẹ cũng được”... Mẹ Vạy xúc động phân tách sẻ.

Trên dải đất hình chữ S, còn biết bao người mẹ VNAH trung hậu, tảo tần, âm thầm với nỗi đau mất chồng, mất con nơi mặt trận để góp thêm phần thêu dệt cần trang sử hào hùng, chói lọi của dân tộc. Thương con nhưng sẵn sàng đồng ý chia ly, tiễn nhỏ lên đường vị hòa bình, tự do của khu đất nước. Để rồi một mình mẹ lo tài chính gia đình, làm hậu phương vững chắc cho chồng, cho con nơi chiến trận. Có chị em còn đào hầm nuôi giấu cán bộ, có chị em làm giao liên, tiếp tế lương thực, thuốc men, cũng có thể có mẹ trực tiếp nắm súng chiến đấu... Nợ nước, thù đơn vị không được cho phép mẹ gục ngã. Các mẹ vẫn sớm hôm âm thầm, góp sức cho giải pháp mạng. Ngày cuộc chiến tranh kết thúc, tự do lập lại, bà mẹ vui với thú vui chung của dân tộc bản địa nhưng lại nhức - nỗi đau riêng vị chồng, vì con mình vĩnh viễn không về sum họp. Có bao fan ra đi không trở về là gồm bấy nhiêu người vợ, người chị em không thể chạm chán lại chồng, bé mình.

Kết thúc các trận chiến tranh, Thanh Hóa gồm 4.630 người mẹ được phong khuyến mãi danh hiệu người mẹ VNAH, hiện tại 96 mẹ còn sống. Để bù đắp hầu hết đau yêu đương mất đuối giúp những Mẹ VNAH có cuộc sống đời thường tốt hơn, không tính thực hiện tương đối đầy đủ các cơ chế ưu đãi trong phòng nước, nhiều năm qua những cấp, ngành, các tổ chức chính trị - xóm hội đã chăm sóc, phụng dưỡng chị em VNAH, bởi những hành động cụ thể, thiết thực. Hầu hết tình cảm chân thành khởi nguồn từ lòng tôn kính cùng với sự biết ơn sâu sắc đã giúp những mẹ sinh sống vui khỏe, sống thọ hơn để thấy quê hương, đất nước ngày càng thay đổi và vạc triển... Chiến tranh đã lùi xa nhưng trong giọng nói, ánh mắt của những mẹ VNAH mà shop chúng tôi đã chạm mặt vẫn ấn tượng ngọn lửa thân yêu cách mạng, vẫn hoàn toản một ý thức vào lý tưởng mà mình và ông xã con đã chọn, cùng bao mong muốn vào tương lai sáng chóe của đất nước. Những người dân mẹ kiên cường, bất khuất, sẵn sàng nhận mang nỗi đau mang đến riêng mình để sở hữu lại hòa bình cho khu đất nước. Nạm hệ lúc này rất đỗi từ bỏ hào về người mẹ - những người Mẹ VNAH.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.