Em ơi em hãy nhìn rất xa

phân tích đoạn thơ sau trong đoạn trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm “Em ơi em Hãy quan sát thật xa Vào bốn nghìn năm non sông Năm tháng nào cũng người người, lớp


*
PhuDX 3 thời gian trước 86431 lượt xem | Ngữ Văn 12

đối chiếu đoạn thơ sau trong khúc trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm “Em ơi em Hãy chú ý thật xa Vào bốn nghìn năm giang sơn Năm tháng nào thì cũng người người, lớp


Phân tích đoạn thơ sau trong khúc trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

“Em ơi em

Hãy nhìn thật xa

Vào bốn nghìn năm khu đất nước

Năm tháng nào thì cũng người người, lớp lớp

Con gái, đàn ông bằng tuổi bọn chúng ta

Cần cù có tác dụng lụng

Khi có giặc người nam nhi ra trận

Người con gái trở về nuôi mẫu cùng con

Ngày giặc mang đến nhà thì đàn bà cũng đánh

Nhiều người đang trở thành anh hùng

Nhiều anh hùng cả anh cùng em đông đảo nhớ

Nhưng em biết không

Có biết bao người con gái, con trai

Trong bốn nghìn lớp fan giống ta lứa tuổi

Họ đã sống với chết

Giản dị và bình tâm

Không ai lưu giữ mặt đặt tên

Nhưng chúng ta đã làm nên Đất nước”

Nguyễn Khoa Điềm là công ty thơ trưởng thành trong thời kỳ kháng chiến kháng mỹ cứu nước. đông đảo sáng tác của ông mang đậm cảm xúc nồng nàn với suy bốn sâu lắng cùng với nỗi trăn trở với những tâm tư tình cảm của tín đồ cộng sản trẻ em tuổi muốn góp sức vào trận đánh đấu của nhân dân. Đoạn trích “Đất Nước” (trích trong trường ca Mặt mặt đường khát vọng) chính là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho phong cách sáng tác ấy. Điều khá nổi bật của đoạn trích này đó là tư tưởng “Đất Nước của nhân dân” được biểu lộ qua đoạn thơ sau:

“Em ơi em

….

Nhưng bọn họ đã làm ra Đất Nước”

Mở đầu bài xích thơ là tiếng call tha thiết “Em ơi em!”. Tiếng call như tiếng hát thân tình, như lời nói chuyện mộc mạc chân chất dành riêng cho “em”. “Em” có thể là thiếu nữ nào kia trong tưởng tượng của tác giả, cũng có thể là cố hệ tiếp theo, kế tục sự nghiệp bí quyết mạng của nhân dân. Muốn em:

“Hãy quan sát rất xa vào tứ ngàn năm đất nước”.

Trong tứ ngàn năm lịch sử hào hùng này, vn đã bao gồm gì? Đó đó là sức mạnh, là ý chí, là nỗ lực giữ gìn và bảo đảm an toàn độc lập quê hương. Nước ta là đất nước trưởng thành và cứng cáp trong chiến tranh và béo lên từ những trận chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Đó là trận Bạch Đằng oanh liệt, là trận chiến lẫy lừng trên cái sông Như Nguyệt, là trận Rạch Rầm Xoài Mút khơi dậy phương Nam… tất cả đều vẫn in tạt cùng ghi dấu gần như con fan bất tử. đầy đủ danh tướng như trằn Quốc Tuấn, Lý thường Kiệt, quang đãng Trung vẫn còn đó được vinh danh vào sử sách nhằm giờ đây, vắt hệ trẻ hoàn toàn có thể tự hào:

“Năm tháng nào thì cũng người người lớp lớp

Con gái con trai bằng tuổi chúng ta

Cần cù làm cho lụng

Khi gồm giặc người đàn ông ra trận

Người đàn bà ở nhà nuôi dòng cùng còn”

Từ láy hoàn toàn “người tín đồ lớp lớp” như gợi lại lịch sử dân tộc dựng nước nghìn đời của dân tộc, không còn lớp người này đến lớp người khác, phần nhiều là những người dân trẻ tuổi, đều là những người mang trong mình thai máu rét sục sôi. Vào thời bình chúng ta “cần cù làm lụng”, “xay, giã, giần, sàng”, nhằm “giữ và truyền phân tử lúa ta trồng”. Trong thời chiến, bọn họ xếp lại cây bút nghiên, từ bỏ bỏ mái ấm gia đình lên mặt đường theo tiếng hotline quê hương, để những người dân vợ ngày ngày trông đợi, ẵm con đợi ông chồng thành phần đa hòn Vọng Phụ trông về phía biển. Tự láy “người fan lớp lớp” còn đánh thức phép đối siêu chỉnh, khôn xiết tự hào vào phần đầu của Bình Ngô đại cáo:

“Từ Triệu, Đinh, Lý, trằn bao đời xây nền độc lập

Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi mặt xưng đế một phương

Tuy mạnh khỏe yếu từ thời điểm khác nhau

Song kỹ năng đời nào cũng có”

Rõ ràng là vây! trong thời kỳ đất nước trân bản thân oằn vai gánh hai trận đánh tranh ác liệt, đã có biết bao con bạn ngã xuống. Đó là chàng bạn teen Lý trường đoản cú Trọng với lời nói bất hủ: tuyến phố của bạn trẻ chỉ là tuyến đường cách mạng, là cậu bé bỏng Kim Đồng can đảm vượt suối, băng rừng làm cho giao liên trên chi phí tuyến, là La Văn Cầu, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn với đều tấm gương hy sinh quên mình béo múp và còn tồn tại những người thanh nữ kiên trung, không chỉ về bên “nuôi chiếc cùng con” để chồng yên tâm đánh giặc, họ lao vào vào trận địa, xả thân vào chiến trường để “giết bọn ác ôn” kiếm tìm lẽ công bằng cho người nghèo khổ. Chị Võ Thị Sáu bắt đầu mười sáu tuổi đã dũng mãnh hy sinh, chị Út Tịch sinh sống Trà Vinh với lời nói bất hủ: “Còn cái lai quần cũng đánh” nhưng Nguyễn Thi vẫn xây dựng nên tượng đài vong mạng mang tên “Người bà mẹ cầm súng”… tất cả họ đã làm ra lịch sử, tất cả họ đã viết buộc phải những trang sử quà của dân tộc bằng bao gồm máu xương mình.

Thế nhưng, vào “bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi” ấy, vẫn đang còn những hero vô danh để trong tương lai khi tạc vào bia mộ, bạn ở lại ngậm ngùi ghi lại dòng chữ “Tổ quốc khắc tên anh” đầy xót xa, cảm động. Gần như con fan ấy im thầm hy sinh vì Tổ quốc, có những người được hotline tên chung như Đoàn quân Tây Tiến, tè đoàn 307, chí ít cũng khá được xướng danh để truyền tụng và tri ân, tưởng nhớ, nhưng cũng có những bạn ngã xuống lặng lẽ và âm thầm như phần đông vần thơ:

“Họ đã sống với chết

Giản dị và bình tâm”

Cấu trúc sóng đôi giữa “sống” và “chết”, thân “giản dị” cùng “bình tâm” gợi yêu cầu sự thanh thản, nhẹ nhàng của fan nằm xuống, nỗ lực nhưng, fan ra đi càng “bình tâm” thì tín đồ ở lại càng cảm thấy xót xa và thương cảm. Những chiến sĩ ấy đã vấp ngã xuống âm thầm và yên lẽ, thậm chí còn có những người đã bửa xuống cùng với độc mỗi loại áo nâu sòng của bạn thân khoác vội trước khi gửi anh về cùng với đất. Và chắc hẳn rằng một điều rằng, bọn họ hy sinh chưa phải để fan sau tưởng nhớ, hy sinh không phải vì ao ước được ngợi ca. Họ quyết tử với vì chưng tiếng hotline của đất nước Tổ quốc:

“Ôi nhà nước ta yêu thương như tiết thịt

Như mẹ, như cha, như vợ, như chồng

Ôi nước non nếu nên ta đã chết

Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, bé sông”

Và chúng ta ra đi cũng giản đối kháng như chính lý do mà họ lựa chọn đó đó là “quyết tử mang đến Tổ quốc quyết sinh” dẫu rằng:

“Không ai nhớ mặt để tên.

Nhưng họ đã làm nên Đất Nước”.

Câu thơ tuy dung dị nhưng mà lại chất cất niềm từ bỏ hào cùng biết ơn sâu sắc trước hầu như mất mất với hy sinh to con ấy. Ko lên gân, không cờ hoa, biểu ngữ, nhưng chủ yếu ý thơ “làm ra Đất Nước” đã bất diệt hóa những nhỏ người thầm lặng hiến dâng tuổi trẻ, huyết xương và sinh mạng của bản thân để tổ quốc được vẹn tròn, tươi đẹp.

Đoạn thơ tất cả 17 câu thơ hòa quyện thân thanh, vần, nhịp điệu với giọng kể tâm tình để biểu thị một tư tưởng duy nhất đó là tư tưởng “Đất Nước của nhân dân”. Với tứ tưởng ấy, Nguyễn Khoa Điềm muốn đánh thức lòng yêu thương nước thẳm sâu trong những con người khu vực miền nam trẻ tuổi thuở ấy, mong muốn thế hệ trẻ miền nam bộ hãy phát huy lòng tin dân tộc, cất cao ngọn cờ của lý tưởng, ngọn cờ của độc lập, từ do.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.